BÀI VĂN BIỂU CẢM VỀ MÓN QUÀ TUỔI THƠ

*
đã trả lời24 tháng 10, 2016bởi vì duong_dadsHọc sinh(240 điểm) ● 1 ● 4được thai chọn là thắc mắc hay nhất24 mon 10, 2016vì linhcutetlhp

Nó giống như một chiếc hôm cất giữ những kỉ niệm thơ bé xíu của tôi. Thường, kỉ niệm vẫn luôn luôn đi kèm với những dấu ấn, kỉ vật. Chính vì vậy, tôi bao gồm nhiều kỉ vật lắm nhưng giữ lại được nguyên ổn vẹn thì không nhiều. Một trong những đồ vật nằm vào nhóm “ko nhiều” đó là: bé búp bê bằng nhựa mặc váy đầm xanh. Không hiểu vày sao đến bây giờ tôi vẫn ko thể quên bé búp bê đó.

Bạn đang xem: Bài Văn Biểu Cảm Về Món Quà Tuổi Thơ

Chắc hẳn sẽ gồm nhiều người thắc mắc: Tại sao tôi giữ bé búp bê thọ đến vậy? Lí vì không phải là nó đẹp mê hồn, mặc bộ quần áo công chúa diêm dúa nhưng mà bởi nó là món quà đầu tiên với cũng là cuối thuộc bà tặng tôi nhân dịp sinch nhật. Nó đối với tôi quan liêu trọng như vậy đó; nó góp tôi lưu giữ những kỉ niệm đẹp đẽ mặt bà – người tôi gắn bó từ lúc lọt lòng. Cũng như những con búp bê khác, nó mặc một chiếc váy xanh domain authority trời – xanh của niềm hi vọng và dòng áo trắng – màu của sự trong trắng, thơ nkhiến. Hồi còn nhỏ xíu, tôi “thần tượng” nó lắm. Tôi ước sao xinch như búp bê. Nhưng mỗi lần nói với bà về niềm mong muốn ước ấy, bà lại ôm tôi vào lòng cùng nói: tôi xinch hơn búp bê nhiều. Mặc cho dù biết bà nói để làm tôi vui nhưng tôi vẫn khoái lắm. Trẻ con gồm ai là không phù hợp nịnh đâu. Tôi cũng vậy thôi. Tôi còn nhớ, bà đã dạy tôi tắm gội đến búp bê cùng bảo rằng lúc như thế nào tôi cũng phải sạch sẽ thơm tho hơn búp bê. Những lần cần khuim tôi điều gì bà đều nhờ búp bê để nói đến tôi, chứ ko bao giờ bà mắng tôi cả. Chính vị vậy tôi yêu bà lắm. Mỗi lần ôm búp bê vào tay, tôi lại nhớ bà da diết. Áo búp bê nặng mùi mồ hôi của bà bắt buộc tôi ôm búp bê suốt ngày. Chỉ mãi đến lúc học cấp nhị, tôi mới bỏ được kiến thức ấy.

Xem thêm: Các Triệu Chứng Đau Dạ Dày, Dấu Hiệu Và Cách Điều Trị An Toàn Hiệu

Có búp bê ở bên, tôi thường cảm thấy được đậy chở dù rằng búp bê chỉ bé bỏng bằng cái chân tôi. Có lẽ búp bê cũng giống bà, luôn luôn đậy chở, bảo vệ tôi mỗi Khi tôi cần. Trong tim tôi, bà giống như một thiên sứ, mãi sau đem đến cho tôi những nụ cười. Có những lần tôi đã định cất búp bê đi cho khỏi nhớ bà nhưng cất đi rồi tôi vẫn nhớ, có những lúc còn nhớ hơn. Hơn thế nữa, tôi cũng nhớ búp bê lắm chứ. Nhưng lúc buồn, tôi chỉ muốn tâm sự với búp bê nhưng mà thôi. Đôi mắt to lớn, tròn, xanh của búp bê khiến tôi trở cần tự tin hơn, bản lĩnh hơn. Búp bê giống như một người bạn, biết xuất hiện đúng dịp tôi cần. Búp bê hình như cũng bao gồm một trọng tâm hồn riêng, một trái tyên riêng biệt. Nếu trong tương lai, thế giới tổ chức một cuộc thi đến những đồ chơi có khả năng kì diệu, tôi sẽ đến búp bê tsi mê dự. Búp bê này không thể khóc, ko thể cười nhưng búp bê gồm cảm xúc. Chẳng hiểu gồm phải vày tôi yêu thương búp bê thừa mà lú lẫn ko nhưng tôi tin vào điều đó lắm. Tôi nói: búp bê của tôi bao gồm cảm xúc là để mọi người gồm thêm nhiều hi vọng vào cuộc sống với để họ luôn nghĩ rằng: bên trên đời này không có gì là ko thể làm được nếu bọn họ biết hi vọng vào tương lai. Cũng cũng chính vì lí vì chưng đó, tôi đặt thương hiệu búp bê là: ngôi sao 5 cánh xanh – ngôi sao 5 cánh mang đến niềm hi vọng.

Thời gian giúp con người thêm trưởng thành, hỗ trợ cho những kỉ niệm, kỉ vật trở bắt buộc quý hiếm. Nhờ đó, mỗi bé người cũng biết trân trọng quá khứ và biết hướng tới tương lai nhiều hơn. Những kỉ vật như những chiếc cầu thần diệu, nối liền vượt khứ, hiện tại với tương lai. Đối với tôi, con búp bê ngôi sao 5 cánh xanh là tất cả. Tôi vẫn luôn luôn giữ cẩn thận con búp bê cố kỉnh cho lời nói với bà: Cháu nhớ bà lắm. Tòi không đủ can đảm chắc bà sẽ nghe được lời nói ấy nhưng tôi biết chắc rằng tại một nơi làm sao đố, bà cũng đang rất nhớ tôi với nhớ cả “ngôi sao sáng xanh”.

*