Cho Và Nhận Trong Tình Yêu

*
Tại sao cuộc sống vợ chồng khi thì tràn đầy tình yêu hạnh phúc, khi lại như không thể chịu đựng thêm dù chỉ một ngày? Là vì trong mỗi chúng ta không phải chỉ có một con người mà có những hai cá nhân: Người cho và Người nhận…

Người cho chính là một bộ phận của con người bạn luôn hành xử theo quy tắc: làm bất cứ điều gì để người bạn đời của mình hạnh phúc và tránh bất cứ điều gì làm cho họ khó chịu, dù mình thích.

Nó là bộ phận của bạn tồn tại độc lập, không phụ thuộc vào bản năng, khiến ta trở nên rất đáng yêu, vì nó luôn quên mình đi để nghĩ đến người yêu. Thật là một nguồn dự trữ năng lượng huyền diệu của tình yêu.

Bạn đang xem: Cho Và Nhận Trong Tình Yêu

Thật vậy, bất cứ ai đã từng yêu – đúng với nghĩa của từ này – đều cảm thấy mình và đối tượng yêu chỉ là một.


Làm cho người yêu sung sướng thì lập tức chính mình cũng sung sướng. Gây cho người ta đau thì chính mình cũng đau. Vì vậy, nói là "cho" nhưng thực ra cũng là vì mình, vì hạnh phúc của mình.

Chính sự dâng hiến đó làm cho tình yêu trở thành một tình cảm cao đẹp khó có cái gì sánh được. Thật chí lý khi ai đó nói: "Yêu là tìm hạnh phúc của mình trong hạnh phúc của người khác".

Khi Người cho trong bạn sống mãnh liệt, tràn đầy sinh lực, nó muốn cho thật nhiều, không biết đâu là giới hạn, không cần mặc cả, không suy tính thiệt hơn. Làm cho người bạn đời cảm động đến ngỡ ngàng vì họ nhận được nhiều quá.

Họ nhìn bạn bằng đôi mắt biết ơn, họ cũng cố gắng làm sao xứng đáng với tình yêu của bạn. Trong trạng thái ấy, hai tâm hồn hoà quyện vào nhau như hai người hát song ca hợp giọng.

Nhưng Người cho chỉ là một nửa câu chuyện mà chúng ta đang nói. Còn nửa kia nữa là Người nhận. Nó cũng là một bộ phận của bạn nhưng lại hành xử theo quy tắc ngược lại:

Sẵn sàng làm bất cứ điều gì để chính mình hạnh phúc và không chịu làm bất cứ cái gì mà mình không thích, dù người kia mong muốn thế. Người nhận chỉ biết đòi hỏi, chỉ nghĩ đến mình, nó suy bì thiệt hơn, mặc cả từng chút một.

Xem thêm: Chữa Hôi Miệng Bằng Nước Vo Gạo, Nước Vo Gạo Chống Hôi Miệng

Thế mà trong cuộc sống gia đình, Người cho và Người nhận luôn cùng tồn tại trong con người bạn mọi lúc, mọi nơi. Điều đáng lưu ý là cả Người cho và Người nhận đều là những kẻ lòng tham vô đáy.

Khác với khi chúng ta đi mua hàng, ta đưa bao nhiêu tiền thì nhận về đúng số lượng hàng tương ứng. Chúng ta không đưa thừa tiền cho người bán hàng và dĩ nhiên cũng không thể lấy nhiều hàng hơn số tiền mà chúng ta trả.

Nhưng trong hôn nhân, Người cho muốn cho thật nhiều, Người nhận cũng muốn nhận thật nhiều. Điều lạ lùng là, trong cái cách ứng xử của cả Người cho lẫn Người nhận, hầu như chúng hoạt động không phụ thuộc vào nhau và theo hai hướng khác nhau.

Khi Người cho muốn cho thật nhiều, chúng ta săn sóc người bạn đời từng li từng tí. Chúng ta sẵn sàng chịu mọi thiệt thòi miễn là vợ hay chồng mình hạnh phúc và thoả mãn.

Người cho trong chúng ta lúc ấy không quan tâm tới những gì phải bỏ ra. Tiếc rằng bên cạnh Người cho, còn có Người nhận.

Khi kẻ này vùng lên, lòng tham của nó cũng vô đáy. Biến ta thành một kẻ thô lỗ, luôn đòi hỏi cao, có khi vô lý.

Khi đó con người chỉ nghĩ đến bản thân và muốn đối phương phải làm sao cho ta hài lòng. Nó bắt buộc người kia phải hy sinh. Người nhận không cần biết người kia muốn gì?

Xin nhớ rằng tất cả quá trình nói trên không xa lạ với tất cả mọi người. Khiến có lúc bạn tưởng rằng mình đã kết hôn với một kẻ điên, hoặc là chính mình điên.

Khi cho thì cho như điên, khi nhận cũng đòi hỏi như điên. Thế mà những tình huống như vậy hàng ngày vẫn xảy ra với mọi cuộc hôn nhân, không loại trừ cuộc hôn nhân của bạn.

Suy cho cùng, nghệ thuật chung sống lứa đôi là làm sao để Người cho trong chúng ta luôn áp đảo Người nhận. Khi nào Người cho trong cả hai vợ chồng chiến thắng Người nhận thì cuộc hôn nhân của bạn trở nên hạnh phúc.

Nhưng cần nhớ không nên quá nuông chiều Người cho để đến nỗi nó cho "vung tàn tán", nó làm hư cả Người nhận và đến lượt nó, chính Người nhận làm hỏng hôn nhân.

Thì ra, muốn hạnh phúc phải học, phải tập luyện mới có thói quen làm cho nhau hạnh phúc.