Chồng Bá Đạo Tình Yêu Sâu Sắc


Bạn đang xem: Chồng Bá Đạo Tình Yêu Sâu Sắc

"A..." Một giờ đồng hồ thét chói tai vang lên, phá tan vỡ khung trời tối yên ổn tĩnh trong khuôn viên trường đại học T. Cùng với giờ đồng hồ hét đó, Trọng Thanh khô Thu xoay đầu hoảng hốt bỏ chạy, nước mắt lung linh viền xung quanh khóe mi. Cảnh tượng vừa đập lệ mắt trọn vẹn xé nát trái tlặng cô. Hoàng Chình họa Hưng. Cận Nlỗi Tuyết. Vòng ôm siết chặt và nụ hôn rực rỡ đầy vấn vít, ham mê ấy. Nhưng trước giờ Hoàng Chình họa Hưng là bạn trai cô, đấy là cthị xã nhưng mà cả ngôi trường ĐH T này không có ai chần chờ. Thế mà lại bây giờ, tất cả đều trang bị chuyển đổi, Hoàng Cảnh Hưng cùng Cận Như Tuyết không chỉ có ấp ôm, Nhiều hơn dám... hôn nhau. "Tkhô cứng Thu..." Lúc nghe thấy tiếng hét của Thanh khô Thu, Hoàng Cảnh Hưng vô thức buông Cận Nhỏng Tuyết ra, quay người xua theo Trọng Thanh Thu. Bên tai Trọng Thanh hao Thu vang thông báo bước đi của Hoàng Chình ảnh Hưng, từng giờ đồng hồ một, từng giờ nặng nài nỉ gõ vào trái tyên ổn cô, hóa ra gian khổ đến hơn cả ráng. Không, cô ko phải ao ước hắn ta xua theo cô. Bây giờ đồng hồ, cô không thích để hắn ta đụng vào bản thân, dù chỉ bởi một ngón tay. Hắn ta lừa dối cô. Hắn ta từng nói với cô rằng, cô là tình thân nồng thắm cùng tốt nhất của hắn ta, nhưng lại, hắn ta dám hẹn hò với Cận Nhỏng Tuyết sinh hoạt vị trí nhưng hắn vẫn hay gặp gỡ và hẹn hò với cô, âm thầm sau lưng cô. Trong lòng cô chỉ còn biết cười khổ, chắc hẳn hắn ta cho rằng cô lại đi dạy dỗ cô giáo rồi. Đúng chũm, cô đích thực đã đi rồi. Nhưng lúc cô đến công ty học viên mới phân phát chỉ ra học sinh của bản thân mình đã theo tía người mẹ đi coi phyên xung quanh rạp, cô mới phân phát hiển thị trong điện thoại cảm ứng gồm một cái tin nhắn không được msinh sống. Hóa ra học viên của cô vẫn thông báo từ bỏ lúc nào rồi, nhưng mà cô vượt cấp vã Khi tung học tập đề nghị không kịp quan sát điện thoại cảm ứng, không vạc hiện ra. Bây giờ đồng hồ cô không còn hối hận vị tôi đã gặp gỡ cần cthị xã như vậy.
Tất nhiên cô cũng nói với Hoàng Chình họa Hưng chuyện cô đi dạy thêm. Cô yêu cầu thấy suôn sẻ, nếu như không vô tình bắt gặp ctranh tượng ban nãy, làm sao cô có thể nhìn rõ bản chất của một bé người. Hoàng Chình họa Hưng và Cận Nlỗi Tuyết. Trọng Thanh Thu khóc nhỏng mưa, con phố phía đằng trước dần dần biến hóa một mảng color mờ nhòe với mơ hồ nước. Kiểu guồng chân bỏ chạy của cô vẫn mê say sự chăm chú của tốp năm tốp tía sinch viên vào khuôn viên ngôi trường. Nhưng như thế thì sẽ sao? Cô thực sự ko để trọng điểm đến cthị xã ấy. Bây giờ đồng hồ cô chỉ ao ước rời ra khỏi Hoàng Chình ảnh Hưng, từ chối một chút ít. Nếu không, cô sẽ cảm giác một không khí mà bản thân đã hít thở nhơ bẩn không sạch cực kì. Cô lập cập lao thoát khỏi khuôn viên ngôi trường, bản thân cô cũng ngần ngừ bản thân đem đâu ra được vận tốc kia, nkhô cứng đến mức song người mẫu chân dài của Hoàng Cảnh Hưng còn không đuổi theo kịp. lúc đứng trên vỉa hnai lưng của tuyến phố cố gắng qua cổng trường, ánh mắt của Trọng Tkhô hanh Thu nhắm tới mặt đường dòng. Kỳ lạ làm thế nào khi nhan sắc ttránh chưa quá muộn cơ mà trên phố trống trơn tru, không những không có taxi mà lại một dòng xe cộ đi qua cũng không có. Nếu theo nếp sống nấp tập của đô thị T này, bấy giờ new là thời gian fan dân tại chỗ này sử dụng chấm dứt buổi tối thôi, ắt hẳn không ít xe taxi qua lại. "Thanh Thu..."

Xem thêm: Hình Ảnh Não Bộ Và Các Bệnh Về Não Và Triệu Chứng Cảnh Báo Bệnh U Não

Giọng nói của Hoàng Chình ảnh Hưng mỗi lúc càng tới gần. Tkhô hanh Thu rối rít quan sát về phía con đường đợt nữa, cuối cùng cô nhìn thấy một cái xe cộ, tuy thế không hẳn xe cộ taxi. Không cần quyên tâm nữa, bất cứ là xe cộ gì, cô đề xuất lên được loại xe kia, chỉ cần nó có thể đưa cô biện pháp xa khỏi Hoàng Cảnh Hưng là được. Cô không thích nghe bất cứ lời phân tích và lý giải như thế nào của hắn ta, những điều cô tận góc nhìn thấy làm thế nào mà giả nổi. Cơ thể di chuyển, cô không bi đát suy nghĩ ngợi gì nhiều mà vừa mau lẹ ra vệt yêu cầu giới hạn xe, vừa xông ra đứng giữa mặt đường. Vị trí đó vừa khéo làm thế nào đúng tức thì phần đường nhưng mà mẫu xe cộ tê bắt buộc phải trải qua. "Két..." Tiếng pkhô giòn xe pháo bất thần cùng trẻ trung và tràn đầy năng lượng vang lên khiến màng nhĩ rung đến cả khó chịu, một giọng nói lạnh buốt quát lên cùng với Thanh hao Thu, "Tránh ra, ưng ý bị tiêu diệt cũng đừng lao vào xe cộ tôi." Giọng nói ấy trầm trầm đầy gợi cảm ấy, không cân xứng với phong vị ghẻ lạnh của anh ta, nhưng mà hầu như vấn đề này nào có đặc trưng vào từ bây giờ. Thanh Thu không nghĩ được gì nhiều, hối hả xông về phía ghế phó lái: "Msinh sống cửa ngõ, tôi mong lên xe pháo.", cứ đọng nhỏng thể chiếc xe pháo này là xe cộ riêng của cô vậy. Người bọn ông cơ khinh hay rung lắc từ chối, "Đồ điên." Nói chấm dứt, bạn cơ chẳng bi thảm bận lòng gì cho cô, điều khiển xe pháo lùi về sau, chuẩn bị tách khỏi cô nhằm pđợi vụt đi. Trên mặt đường cái cũng không hề mẫu xe pháo làm sao không giống ngang qua, hình như chiếc xe cộ này mở ra để cứu vãn vãn tình cảnh của cô ý. Phía sau sống lưng, giọng nói của Hoàng Chình ảnh Hưng lại vang lên: "Thanh Thu, em chớ đi, anh có chuyện nên nói với em." Nghe thấy tiếng nói của Hoàng Chình họa Hưng, trù trừ dũng mãnh từ bỏ đâu lên cao lên, Trọng Tkhô hanh Thu lún tín đồ nhảy đầm lên loại xe pháo sẽ lùi cơ một chiếc. Cô khiêu vũ thẳng lên vị trí nắp động cơ xe cộ phía đằng trước, tay cô bám chặt mang đèn pha, cô khăng khăng cần đi, nói nỗ lực nào cũng chẳng thể để Hoàng Cảnh Hưng theo kịp cô được. "Mẹ kiếp! Đúng là bé điên." Người đàn ông tê nhíu ngươi, thể hiện thái độ khinch thường xuyên càng ngày càng hiện rõ trên gương mặt tuấn tú. Ánh mắt anh ta liếc về Hoàng Chình ảnh Hưng đã xua tới, hỏi cô: "Hắn ta là gì của cô?"
*
*
App gọi truyện online:
*
*