Hài Đỏ Giày Xanh Và Váy Suông

"Nếu cậu tin tưởng tớ thì tớ cũng trở nên tin yêu cậu. Đó chẳng buộc phải là chân thành và ý nghĩa của tình bạn sao ?" (Okumura Rin)

*
Trình 1-1 chính

Em là cô bé có hài đỏ,

Bỏ nhân loại nhỏ dại, nhằm yêu thương anh.

Bạn đang xem: Hài Đỏ Giày Xanh Và Váy Suông

Bỏ hết tuổi xanh người con gái,

Vượt nngớ ngẩn tự trọng, chỉ cần anh.

Anh là quý ông trai mang giầy xanh,

Gương khía cạnh lạnh lẽo tanh, chẳng thân thiện.

Đôi thời điểm tưởng gần, lại xa lắm.

Thỉnh phảng phất tay cố kỉnh nhưng nhỏng buông.

Cô ấy là fan khoác đầm suông,

Là fan anh tmùi hương, khiến em bi đát.

Là tín đồ mang lại trước thời điểm ngày em mang đến.

Xem thêm: Hướng Dẫn Cách Đổi Mật Khẩu Wifi Trên Điện Thoại Samsung Galaxy Trend Lund

Là người có không còn được cả anh.

Còn em thì chỉ gồm giầy xanh,

Và đều ý muốn manh chữ Nhân Tình.

Chờ song lần vui ngày anh ghẹ,

Để túa hài đỏ, để mặt anh.

 

Em là cô bé với hài đỏ,Bỏ quả đât bé dại, nhằm yêu anh.Bỏ hết tuổi xanh cô gái,Vượt ndại dột trường đoản cú trọng, chỉ cần anh.Anh là chàng trai mang giầy xanh,Gương phương diện rét mướt tanh, chẳng nhiệt tình.Đôi dịp tưởng sát, lại xa lắm.Thỉnh phảng phất tay vậy mà như buông.Cô ấy là fan mặc váy đầm suông,Là fan anh thương thơm, khiến em bi hùng.Là người cho trước thời gian ngày em đến.Là người dân có không còn được cả anh.Còn em thì chỉ gồm giầy xanh,Và đầy đủ mong manh chữ Nhân Tình.Chờ song lần vui ngày anh ké,Để túa hài đỏ, nhằm bên anh

Em là cô nàng có hài đỏAnh là Đấng mày râu trai sở hữu giầy xanhLắm cơ hội vu vơ e trường đoản cú nhủgiày xanh- hài đỏ: phù hợp k anh?Lắm thời gian vu vơ e từ hỏiK có váy suông, tôi đã thành?Giày xanh hài đỏ, rẽ từng hướngTất cả cũng chỉ trên đầm suôngVáy Suông là bạn anh yêu nhấtCớ sao anh lại dấn tình em?…Giày Xanh ơi!hạnh phúc những anh nhé..Em đang đi do em yêu thương thừa nhiềuHôm sao đổi ngôi em đã từng có lần ước nguyệnVáy Suông rồi đang về cùng với anhỞ nơi nào nhẵn anh vẫn vào em..Là nơi tyên ổn em còn thổn thức..Nhưng tim anh mãi là Váy SuôngMãi mãi luôn luôn luôn là cô ấy..Có lúc nào anh nghĩ về cho Hài Đỏ?Những nụ cười bé dại cchờ phai tàn…

Em là cô nàng mang váy suôngTừ thọ không thể đếm vui buồnCùng anh đi qua bao hoạn nạnChẳng cần phải biết tay ráng hay buôngLà ngừơi quan tâm đôi giày xanhMỗi bước anh đi đựơc an lànhTay gầy vun vạch bao hạnh phúcBởi biết tình yêu khôn xiết mỏng manhAnh ơi…đâu đó…đôi giày đỏCon mặt đường thế thái lắm chông gaiEm đan tay gầy bít bão tốNhóm lửa bình yên,nóng đường dàiEm là cô gái mang váy đầm suôngTừ lâu không thể đếm vui buồn…

Anh là quý ông trai sở hữu giày đenBỏ không còn tất bật, chỉ yêu emBỏ hầu hết tuổi xanh đầy mơ mộngVượt nngốc trường đoản cú trọng, để ngay gần emEm là cô bé với hài đỏ,Ăn nói nhỏ vơi sao dễ dàng thươngĐôi thời gian tưởng sát lại xa lắmThỉnh thoảng thờ ơ ko vấn vươngAnh thương thơm em lắm giày đỏ ơiỞ mặt fan ấy một góc trờiNgóng theo hướng nắng nóng, nhiều lúc đếnRồi lại ra đi tạ thế màn đêmAnh tại chỗ này nhé , chờ bóng emMột mình lủi thủi giày color đenChỉ ngồi từ xa và tơ tưởngNhìn bóng giày xanh cạnh bóng emAnh ấy là người với giầy xanhLà tín đồ em thương thơm khiến anh bi quan.Là người cho trước thời điểm ngày anh đếnLà người có hết được cả emCòn anh thì chỉ có giầy đenVà đông đảo yêu thương thương thơm lẫn men tìnhChờ đôi lần vui ngày em kẹ,Để toá giày black, để cạnh em.

Người ta là người với hài đỏ,Bỏ nhân loại nhỏ, nhằm yêu thương anh.Bỏ không còn tuổi xanh thiếu nữ,Vượt ndại dột trường đoản cú trọng, chỉ việc anh.Em chẳng lúc nào mang hài đỏ,Thế giới riêng góc nhỏ em buộc phải,Anh ước ao sinh sống ngay gần, thì đứng lại,Chứ đọng em chẳng nên, chẳng theo anh.Này bạn đàn ông với giầy xanh,Em là đàn bà, tyên ổn mong manh,Nên tình em mỏng dính, duyên ổn em nđính thêm,Chẳng đủ nhiều năm, nhưng đuổi theo anh !Sẽ tất cả một ngày đôi hài đỏBỏ ngỏ con đường vẫn quen thuộc điBỏ lại giầy xanh ngày sánh bướcLướt bên trên sỏi đá cho thiên đường.Ở phía trên tia nắng bi thương hiu hắtThiếu vắng màu xanh lá cây mang đến kỳ lạ lùngHi vọng màu xanh rồi dập tắttrắng xóa có một màu sắc lưu giữ nhung.Hạnh phúc đâu chỉ có là chỉ chiếm giữHài đỏ đến đi bất chợt vơi lòngĐể thôi ước ao lưu giữ, thôi hi vọngĐể giày xanh bước cùng với váy đầm suông bay.

Em chẳng phải hài đỏ của anhChàng trai giày xanh thừa nhiều tìnhChỉ tmùi hương hài đỏ đơn độc quáViết lại đoạn kết được ko anh…Giày đỏ sẽ tới cùng với giày đenĐến bên ai đó,tnóng chân tình…Giày đỏ quan tâm ko giá lạnhBên cạnh giày Black sút chênh vênh…Còn anh vẫn về với váy suôngVề cùng với cô nàng nhưng anh thươngĐừng tìm kiếm hài đỏ giày xanh nhé…Sẽ chẳng gồm ai phải tổn thương…

em là cô bé mang hài đỏbỏ cố gi ới nhỏ dại nhằm thương ankhô hanh là quý ông trai mang giầy xanhchỉ say mê màu xanh không say mê đỏ

em bỏ red color xỏ màu sắc xanhhờ hững song câu anh chặn lối :tâm thế hài đỏ xỏ hài xanhđỏ vẫn là đỏ , xanh vẫn xanh

năm đưa tháng qua ,rôì tháng lạiem không còn sở hữu song hài đỏcũng không còn ý xỏ hài xanhgặp nắng hài em màu trăng trắnggặp mưa u ám xám một màutuy thế chỉ với song hài em mang

em biết anh giờ vẫn giầy xanhđang trao toàn bộ mang đến hài đỏnhưng cô nàng ấy không hẳn emcô ấy cũng vứt thế giới nhỏmà lại ko do anh bỏ hài đỏcô ấy ko ưng ý hài color xanhtuy vậy yêu giầy xanh anh xuất xắc manganh là cả quả đât của cô ấy.

cthị trấn xưa giờ đồng hồ là kỷ niệm nhỏ :cô nàng từng sở hữu đôi hài đỏtừng thương chàng trai với giày xanh .bên biển lớn vắng tanh ,chân nai lưng cô bé bướcrạng đông rơi lấp lánh lung linh ko kể khơitung mây black, nắng và nóng hồng lại ửngcần duim phải nợ bắt đầu cùng mọi người trong nhà.

Em không hẳn cô nàng sở hữu hài đỏBỏ trái đất bé dại để yêu thương anhMà em chỉ bao gồm song giày xanhNgược gió mong mỏi manh search hạnh phúc

Anh là nam giới trai biết tấn công đànGhita anh vác hát Tặng Kèm aiChẳng thiết ngày mai chẳng nhìn lạiTrong lòng chỉ mãi bao gồm Váy Suông

Em là cô nàng sở hữu hài đỏBỏ cả cuộc sống thường ngày nhằm mặt anhTại sao anh không đồng ý tấm chân thành?Để cho yêu tmùi hương trôi vụt nhanh?

Anh là đàn ông trai đi giày nâuĐêm đêm ngập trong nỗi ưu sầuChỉ bởi thương thơm ghi nhớ bạn nhỏ gáiĐược anh trìu thích call tên: “nữ váy xanh!”

Cô ấy là tín đồ mang váy xanhLà fan khiến anh giấc chẳng lànhLà tín đồ chẳng thấy giầy nâu ấy!Thẫn thờ ngồi ghi nhớ địa điểm này đây!

Vậy vì sao đêm đêm em lại khóc trong nỗi nhớ?Mộng mơ về một niềm hạnh phúc mãi xa mờ

Em là cô bé mang hài đỏ,Bỏ trái đất nhỏ, để yêu anh.Bỏ không còn tuổi xanh người con gái,Vượt nngây ngô từ trọng, chỉ việc anh.Anh là đại trượng phu trai có giầy xanh,Gương khía cạnh lạnh tanh, chẳng quan tâm.Đôi cơ hội tưởng ngay gần, lại xa lắm.Thỉnh phảng phất tay chũm mà lại nhỏng buông.Cô ấy là fan mang váy đầm suông,Là tín đồ anh thương thơm, khiến em ảm đạm.Là fan mang đến trước ngày em mang lại.Là người dân có hết được cả anh.Còn em thì chỉ gồm giầy xanh,Và số đông ao ước manh chữ Nhân Tình.Chờ song lần vui ngày anh lép,Để tháo dỡ hài đỏ, nhằm bên anhEm là cô gái có hài đỏAnh là nam nhi trai với giày xanhLắm thời gian vu vơ e trường đoản cú nhủgiày xanh- hài đỏ: thích hợp k anh?Lắm thời gian vu vơ e từ bỏ hỏiK bao gồm đầm suông, mình đã thành?Giày xanh hài đỏ, rẽ mỗi hướngTất cả cũng chỉ trên váy suôngVáy Suông là người anh yêu thương nhấtCớ sao anh lại nhận tình em?…Giày Xanh ơi!niềm hạnh phúc các anh nhé..Em sẽ đi do em yêu thương quá nhiềuHôm sao sa em đã có lần ước nguyệnVáy Suông rồi đang về cùng với anhỞ chỗ nào trơn anh vẫn vào em..Là vị trí tim em còn thổn thức..Nhưng tyên anh mãi là Váy SuôngMãi mãi luôn luôn luôn luôn là cô ấy..Có lúc nào anh nghĩ cho Hài Đỏ?Những thú vui nhỏ cđợi pnhì tàn…Em là cô bé khoác váy đầm suôngTừ lâu không còn đếm vui buồnCùng anh trải qua bao hoán vị nạnChẳng cần biết tay cố kỉnh tuyệt buôngLà ngừơi quan tâm song giày xanhMỗi bước anh đi đựơc an lànhTay ốm vun vạch bao hạnh phúcBởi biết tình thân hết sức mỏng manh manhAnh ơi…đâu đó…đôi giày đỏCon mặt đường cố thái lắm chông gaiEm đan tay nhỏ xíu bít bão tốNhóm lửa an toàn,nóng đường dàiEm là cô gái mặc đầm suôngTừ lâu không hề đếm vui buồn…Anh là đàn ông trai có giày đenBỏ hết tất bật, chỉ yêu emBỏ những tuổi xanh đầy mơ mộngVượt nngây ngô tự trọng, nhằm ngay sát emEm là cô nàng sở hữu hài đỏ,Ăn nói bé dại nhẹ sao dễ thươngĐôi thời điểm tưởng gần lại xa lắmThỉnh phảng phất ghẻ lạnh không vấn vươngAnh tmùi hương em lắm giầy đỏ ơiỞ bên tín đồ ấy một góc trờiNgóng theo phía nắng và nóng, nhiều lúc đến